Paris đợi chờ

Paris Can Wait là một bộ phim không vội vàng, mọi thứ diễn ra chậm rãi như hơi thở, như một buổi chiều đầu thu phủ ánh vàng lên khung cửa sổ. Không có những lời hứa, không có tình yêu lớn, chỉ có những cuộc trò chuyện bất chợt, những khoảnh khắc nhỏ mà người ta bất giác nhận ra: có những điều đến rồi đi, nhưng dư âm của nó ở lại rất lâu.

Phim kể về một hành trình tưởng đơn giản mà lại đầy ẩn ý. Một chuyến đi ngắn ngủi giữa hai người xa lạ, nhưng là hành trình dài để mỗi người tìm lại chính mình, tìm lại cảm xúc, sự dịu dàng, và cả niềm tin rằng trên đời này vẫn có những gặp gỡ khiến lòng người ấm lại, dù chẳng đi đến đâu.

Xem xong cũng sẽ tự hỏi điều gì khiến ta gắn bó với một người: lời hứa, hay chỉ là cảm giác bình yên khi ở bên họ? Và nếu thời gian có quay lại, ta có chọn khác đi không? Có lẽ là không. Bởi đôi khi, chỉ cần một khoảnh khắc để biết rằng mình từng gặp đúng người, dù không thể đi cùng nhau đến hết con đường.

Mùa thu nào rồi cũng sẽ qua, như những chuyến đi rồi cũng kết thúc. Nhưng có những người, dẫu chỉ lướt qua, vẫn ở lại mãi trong một góc rất sâu của ký ức.

Nếu có kiếp sau, có lẽ vẫn muốn gặp lại, hay ở một nơi nào đó đầy nắng, để lại được mỉm cười như lần đầu tiên.

Cropped truongdat.avif
TS. DS. Trương Đạt

Tiến sĩ, Dược sĩ Trương Văn Đạt - Phó Chủ tịch Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam

Bài viết: 57