Có những thứ tạm thời cất sâu vào nỗi nhớ
Để vô tình ta tìm lại bất ngờ
Một mai kia ngoài đường đời tấp nập
Thẫn thờ ta lại đến với nỗi nhớ xưa
—-

Cuối năm về dọn nhà lục lọi được cuốn “ngôn tình” đầu tay mình đọc 16 năm trước
Mình xếp hàng để “xin chữ ký” chị Hà Kin không phải lần đầu đọc sách mà mình đã xem khi chị viết trên Blog Yahoo 360!!!! (8X đời đầu chắc nhớ lắm)
Không biết sau khi đọc xong “Chuyện tình New York” các bạn cảm thấy thế nào chứ mình thấy rất chân thật, từ chuyện tình yêu cho đến cuộc sống xung quanh. Những rung động nhẹ nhàng của tuổi 20, những khi khùng khùng điên điên của thời kì nổi loạn, nụ cười, niềm vui, hạnh phúc, rồi có cả những giọt nước mắt kìm nén xúc động, là đau, là thương, là yêu.
Nhiều khi mình cảm thấy ghen tị với Hà Kin bởi sự “đặc biệt” của chị, như những gì chị miêu tả, như những gì người khác nhận xét chị hay có lẽ cũng chính là con người thật của chị ngoài đời. 
Khó có thể nói hết những gì mình cảm nhận sau khi đọc “Chuyện tình New York” bởi cảm nhận là thứ khó có thể diễn đạt bằng lời. Giống như yêu một ai đó mà không biết lý do vì sao.
Mình chỉ biết rằng mình đã có một quyết định đúng đắn khi có quyển sách này. “Chuyện tình New York” không đơn giản là tình yêu mà còn là tình bạn, là muôn vẻ của cuộc sống.
Mình chợt nhận ra rằng, bất kì ai chúng ta gặp trong cuộc đời, dù họ tốt hay chưa hoàn thiện thì cũng sẽ là những người để lại cho chúng ta nhiều trải nghiệm quý báu, sau này khi ta nghĩ lại còn có một chút gì để vấn vương và có khi là mỉm cười vì điều đó.
Bỗng nhiên mình ước có một cuộc sống muôn màu như của Hà Kin trong “Chuyện tình New York”.












